GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 152

Cô trầm mặc không lên tiếng, nhưng anh ta vẫn chậm rãi thong dong nói:

“Bạch Lộ, năm năm trước ở khách sạn này, cô đồng ý theo tôi nhưng lại
cầm một vạn tệ của tôi chạy mất, đừng tưởng đem tiền trả lại tôi là xong
chuyện. Muốn cầu tôi giúp đỡ? Được, trước tiên theo tôi lên giường đã, cô
có chịu không? Nếu chịu thì lên lầu chờ tôi ở phòng đó, nếu không chịu thì
mau chóng đi đi, đừng có lúc ẩn lúc hiện trước mặt tôi thêm chướng mắt.”

Tiếng sấm nổ từng trận, đì đùng đì đùng, càng lúc càng vang dội, càng

lúc càng gấp gáp, mỗi một tiếng đều như vang vọng trong lòng Bạch Lộ, cả
trái tim chấn động không ngừng, chỉ cảm thấy gần như bị chấn động đến vỡ
nát. Nhưng cô biết, thời điểm này không cho phép tinh thần hoảng hốt của
cô, điều kiện của Chương Minh Viễn đã được nói ra, cô phải nhanh chóng
quyết định đồng ý hay không đồng ý.

Trong lúc chần chờ, Chương Minh Viễn mất kiên nhẫn đứng lên toan bỏ

đi. Bạch Lộ cũng vội vàng đứng lên ngay lập tức, không màng xấu hổ trực
tiếp hỏi: “Nếu tôi theo anh lên giường, liệu anh có đồng ý cứu bạn trai tôi
không?”

Khi hỏi câu này, trong lòng Bạch Lộ đã bi tráng hạ quyết tâm, chỉ cần

Chương Minh Viễn đưa ra một câu trả lời khẳng định, cô sẽ bất chấp tất cả
mà theo anh ta. Việc đã đến nước này, vì tự do của Dương Quang, cô tình
nguyện trả cái giá đó.

“Cô cứ theo tôi lên giường trước đã rồi tính, nếu trên giường cô biểu hiện

đủ tốt, khiến tôi hài lòng, tôi có thể suy xét cân nhắc lời thỉnh cầu của cô.”

Thái độ hờ hững không chút để tâm này của Chương Minh Viễn, cộng

thêm trong lời nói rõ ràng mang theo ý ngạo mạn cùng trào phúng, khiến
Bạch Lộ bỗng nhiên hiểu ra anh ta kỳ thực hoàn toàn không phải thật sự
muốn cô theo anh ta lên giường, chẳng qua anh ta chỉ mượn điều này để
làm nhục cô mà thôi. Cho nên điều kiện anh ta đưa ra căn bản không có hứa