làm không đủ tốt. Xin lỗi, thái độ của tôi là vậy đó, chê không vừa mắt thì
anh nhìn ít đi một chút.”
Sau đó cô đi thẳng về phòng, đóng cửa đi ngủ. Trong phòng khách,
Chương Minh Viễn vẫn chưa ngủ, tiếng ti-vi mở rất to, ầm ĩ muốn chết, cô
nghĩ anh ta nhất định là cố ý. Nhưng cũng không định đi ra bảo anh ta nhỏ
tiếng lại, bèn nhẫn nhịn tạp âm bịt tai mà ngủ, nhưng rốt cuộc vẫn không
ngủ nổi.
Mãi đến khi quá nửa đêm Chương Minh Viễn tắt ti-vi về phòng đi ngủ,
trong nhà yên tĩnh trở lại, Bạch Lộ vừa nãy còn mệt mỏi cuối cùng mới
nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Ban đêm ngủ không ngon, buổi sáng Bạch Lộ tự nhiên liền ngủ quên, vừa
tỉnh dậy thì phát hiện đã chín giờ. Cô cuống quít nhảy xuống giường, nhanh
như chớp rửa mặt chải đầu thay quần áo.
Cửa phòng ngủ Chương Minh Viễn mở rộng, rõ ràng anh ta đã dậy rồi,
nhưng trong nhà không thấy bóng người. Anh ta chính là kiểu thần long
thấy đầu không thấy đuôi như thế. Trong căn nhà này, anh ta khi nào đi khi
nào tới hoàn toàn không theo quy luật thời gian nào cả, cô cũng chẳng buồn
quan tâm hay hỏi han.
Xuống dưới lầu, Bạch Lộ vội vội vàng vàng đi ra phía ngoài. Ở trong khu
dân cư xa hoa này, người đi đứng hấp ta hấp tấp giống cô cực kỳ ít, bởi vì ở
đây nhà nhà đều lái xe thay đi bộ, giờ đi làm hay tan ca, khả năng chỉ có
mỗi cô là ra vào hoàn toàn dựa trên đôi chân của mình.
Trên đường lại kẹt xe, chặt cứng như nêm cối, lúc chạy được đến công ty
đã là mười giờ hơn, Bạch Lộ căn bản đã lỡ mất buổi làm sáng. Cô cực kỳ
hối lỗi: “Xin lỗi chị Hoắc.”
“Không sao, dù sao hôm nay cũng không có việc gì. Ồ, làm sao mà trên
mắt em lại có hai vành đen thui to oành vậy, đêm qua không nghỉ ngơi tốt