Bạch Lộ không phải không hiểu rõ điều này, ngay cả cha mẹ Dương
Quang tự cho mình là phần tử tri thức còn không vừa mắt với huyết thống
thấp hèn của cô, mà tầng lớp của Chương Minh Viễn còn cao hơn nhà họ
Dương một bậc, huống hồ anh còn có vợ chưa cưới môn đăng hộ đối. Nếu
cô là kẻ thông minh, sẽ kịp thời sớm chặt đứt mầm mống mập mờ này,
không để bản thân gặp phiền toái.
Mà trên thực tế Bạch Lộ cũng đang làm như vậy, hôm qua sở dĩ kiên trì
từ khối khéo không gặp mặt Chương Minh Viễn, chính vì hiểu rõ “muốn
gặp chi bằng không gặp”. Sau khi cảm giác được trái tim đang khẽ dao
động của chính mình, cô liền không dám nhận lời đi gặp anh nữa. Giống
như một người tự biết không có kháng thể, không dám tiếp cận mầm mống
có khả năng gây bệnh. Cô phải cách ly thật xa – cách ly anh, không gặp
anh.
Ngoài ra, cô cũng không cho phép mình quên Dương Quang nhanh như
vậy mà động lòng với một người đàn ông khác. Cho dù Dương Quang đã
không còn yêu cô nữa, đã đến bên Ninh Manh, cô vẫn cảm thấy tình huống
này dường như không tốt cho lắm.
3.
Tháng mười thu vàng, là thời tiết đẹp nhất trong năm ở Bắc Kinh. Cái
nóng của mặt trời dần dịu đi, gió cũng dần mát lạnh, lá phong ở Hương
Sơn(*), tầng tầng lớp lớp đều thấm đẫm ý thu.
Công ty tổ chức cho nhân viên đi chơi Hương Sơn, Bạch Lộ có phần
không muốn đi cho lắm, bởi leo núi sẽ gợi lên nỗi buồn của cô. Cô và
Dương Quang quen nhau trong câu lạc bộ leo núi của trường đại học, các
ngọn núi lớn núi nhỏ gần Bắc Kinh cô đều từng cùng anh leo qua, đều phủ
đầy những kỷ niệm ngày xưa. Hương Sơn dĩ nhiên cũng không phải ngoại
lệ. Chuyện cũ thật khó khăn mới lắng xuống, cô thực sự không muốn khuấy
động lên một trời bụi bặm từ trong ký ức.