GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 86

Bạch Lộ thuật lại tường tận mọi việc với Thiệu Dung, cô tập trung tinh

thần nghe xong liền tức giận: “Đã bảo gia đình trí thức khó chơi mà, nếu
nói Dương Quang đối với em là đúng không sai, thì khi đó em càng không
sai một tí nào hết. Chuyện trước kia tuyệt đối không thể nhắc lại, nếu không
cặp cha mẹ giáo sư của cậu ta càng có lý do xem thường em.”

Lời nói của Thiệu Dung cứ như một lời tiên đoán, không đến vài ngày

sau, Thượng Vân bất ngờ gọi điện cho Bạch Lộ bảo cô qua nhà bà ta một
chuyến. Khi ấy cô còn tưởng sự tình có chuyển biến, bởi hôm trước ở bệnh
viện, Thượng Vân đã nói không hoan nghênh cô xuất hiện trước mặt bà,
bây giờ lại gọi điện tìm cô, nhất định là Dương Quang đã thuyết phục được
cha mẹ chấp nhận cô chăng?

Ôm theo giả thiết tốt đẹp đó, Bạch Lộ xúc động chạy đến nhà Dương

Quang. Nhưng Dương Quang ra mở cửa với sắc mặt rất khó coi, còn
Thượng Vân vừa mở miệng ra câu đầu tiên liền chất vấn: “Tôi nghe người
ta nói, cô ở công ty có quan hệ nhơ bẩn với sếp nam, có chuyện đó không?”

Giống như bị một chậu nước bẩn hắt thẳng vào mặt, Bạch Lộ hoàn toàn u

mê. Sau một hồi lâu mới lấy lại tinh thần, cô đỏ mặt vừa quýnh vừa giận:
“Là ai nói xằng nói bậy như thế? Căn bản không hề có chuyện đó.”

“Căn bản không hề có chuyện đó, vậy sao người ta lại nói sờ sờ ra kia?

Vị sếp nam nọ nghe nói là con cháu cán bộ cao cấp, không ít người tranh
nhau bợ đỡ, nhưng không biết cô có thủ đoạn cao tay gì mà nhân cơ hội làm
thêm một bữa đã mê hoặc được thằng đó. Cái gọi là thăng chức tăng lương
của cô thực ra là nhờ kề cận nó. Cô đến nhà nó không chỉ một lần, nó còn
tặng cô một chiếc nhẫn đắt tiền. Cô nói xem nếu hai người không hề có bất
kỳ quan hệ nào thì nó vô duyên vô cớ tặng nhẫn cho cô làm gì?”

Bạch Lộ ra sức giải thích: “Giữa cháu và cố vấn Chương thực sự không

có gì cả. Đúng, cháu đến nhà anh ta mấy lần, nhưng đều là do tổng giám
đốc Vương bảo cháu thay mặt công ty tới thăm hỏi anh ta. Anh ta cũng