GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 87

đúng là có tặng cháu một chiếc nhẫn, nhưng là vì cháu làm mất nhẫn ở nhà
anh ta nên anh ta đền cho cháu một chiếc khác, căn bản không phải chuyện
như mọi người tưởng tượng. Dương Quang, anh biết mà, em từng nói với
anh là nhẫn em bị mất.”

Dương Quang nhìn cô, ánh mắt lưỡng lự: “Nhưng em không nói anh biết

có thằng đàn ông khác tặng em một chiếc nhẫn. Tại sao em phải giấu anh?”

Thượng Vân ở một bên không nóng không lạnh nói: “Vì sao nó phải giấu

con ư? Điều đó chứng minh trong lòng nó có điều khuất tất.”

Bạch Lộ chỉ hận không thể móc trái tim mình ra: “Dương Quang, không

phải em cố ý muốn giấu anh. Chiều hôm đó em đột nhiên nghĩ ra nhẫn có
thể bị rơi ở nhà cố vấn Chương, chiều tối tan làm em chạy đến tìm, nhưng
không tìm ra. Anh ta biết được liền nói sẽ đền em một chiếc. Em cứ tưởng
anh ta thuận miệng nói chơi, không ngờ hôm sau anh ta thực sự bảo người
đến giao cho em một chiếc nhẫn. Em sợ anh hiểu lầm nên mới không nói
anh biết.”

Thượng Vân lại lạnh lùng nói: “Nói nghe trong sạch phết, nhẫn cô làm

mất cùng lắm là hai ngàn tệ, người ta lại cho cô một chiếc nhẫn trị giá ít
nhất hai chục ngàn tệ. Nếu cô đã nói không có gì với thằng đó, vậy không
công không hưởng lộc, cô có lý do gì nhận đồ của nó? Đừng nói với tôi là
lúc ấy cô chỉ nhận rồi sau sẽ trả lại nó.”

Câu nói này nhằm trúng chỗ yếu của Bạch Lộ, đúng là cô vẫn chưa trả lại

nhẫn cho Chương Minh Viễn, bởi vì nhẫn đã bị trộm mất, cô căn bản không
biết lấy gì đem trả. Nhưng lời giải thích này càng khiến cho Thượng Vân dè
bỉu: “Mất rồi á? Sao khéo thế!”

Bạch Lộ sớm biết với lời giải thích này mười người hết chín sẽ không tin,

nhưng vẫn yếu ớt tranh luận: “Thực sự là vậy, hôm ấy Dương Quang cũng