GẶP NHAU NƠI THIÊN ĐƯỜNG - Trang 137

chứ?

Đó là những việc không thay đổi được, nếu vậy thì chúng ta hãy dùng

một thái độ tích cực để đối diện với nó, như thế chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

Cho nên tôi không được khóc nữa. Tôi phải sống thật hạnh phúc và

vui vẻ, tôi phải luôn cười, tôi muốn mẹ yên tâm, tôi muốn mẹ biết, bố đã
làm được việc mà bố từng hứa với mẹ.

Hy Nhã rất giỏi, rất giỏi.

“Triệt Dã, cảm ơn cậu!” Tôi ôm Triệt Dã.

Cuối cùng cậu đã yên tâm, mỉm cười nói: “Ngốc ạ”.

Tôi đi về phía trước, sờ nhẹ lên nút bấm màu vàng tượng trưng cho

hạnh phúc, không cẩn thận nên đã ấn nhầm vào nút quay lại, hình ảnh trên
màn hình bỗng thay đổi, đèn màu hồng tượng trưng cho sự “vui vẻ” sáng
lên.

Mẹ với bụng bầu khá to đang nhìn bố nhảy điệu Hawaii một cách

vụng về, cười như nắc nẻ, có lúc mẹ còn cười phá lên.

Mẹ ngồi trên sofa đợi bố tan làm về, kể chuyện Nàng bạch tuyết và

bảy chú lùn cho em bé trong bụng nghe, mẹ nói: “Con yêu, con có cảm
thấy hoàng hậu thật tham lam không? Bà ấy hy vọng con gái của bà ấy sẽ là
cô bé xinh xắn nhất trên thế gian này. Nhưng con yêu à, mẹ rất hiểu tình
cảm trong lòng bà ấy. Vì bây giờ trong lòng mẹ cũng đang có mong ước
như vậy, mẹ hy vọng có thể đem lại cho con những điều tốt đẹp nhất, muốn
con là đứa bé đáng yêu nhất, vui vẻ nhất trên thế giới này. Cho nên, con yêu
của mẹ, con phải cùng mẹ cố gắng nhé!”.

Có một lần mẹ không cẩn thận nên bị ngã, ngất đi, việc đầu tiên khi

tỉnh lại là mẹ níu lấy bác sĩ và hỏi: “Con tôi thế nào rồi?”.