GIẤC MƠ BỊ ĐÁNH CẮP - Trang 175

đàn bà, chớ bực nhé. Vậy ta sẽ xử sự sao đây, nhà vô địch gọi điện thoại?
Gọi công an hay giản dị trò chuyện thôi?

— Nghe này ông anh, không cần công an, nhé? Tôi chưa lấy gì của

anh. Còn anh đã phẫu thuật mõm tôi rồi, vậy hãy cho là hoà nhé.

— Chìa khoá ở đâu ra?

— Tôi mua.

— Của ai?

— Thế tôi biết được hả? Có một thằng nói rằng trong nhà anh đầy các

thứ, máy móc, áo quần mới, còn anh thì đi công tác.

— Sao hắn không tự đến, nếu ở đây đầy mọi thứ? Tại sao lại trao chìa

khoá cho cậu?

— Nó cần gấp tiền để chuồn đi. Mà nó cũng không phải kẻ trộm, dễ

hiểu mà. - Thế cậu, hoá ra là kẻ trộm?

— Vâng, - gã trai khẳng định, nhìn Cartasov bằng cặp mắt trung thực.

- Này, tha cho tôi nhé? Nào ta hãy chia tay một cách hoà bình đi.

— Giờ rồi chia tay, Cartasov khịt mũi và lại đánh hắn. - Chìa khoá

đâu?

— Trong túi.

Cartasov nhanh nhẹn sờ các túi áo bludông mà “kẻ được huấn luyện”

mặc và lôi ra các chìa khoá ngoắc vào đây đeo.

— Ái chà mày, đồ chó! - anh rít lên. - Đấy chính là chìa khoá của

Victoria. Mày đã giết cô ấy? Nói, mày đã giết Victoria?