GIẤC MỘNG SAU RÈM - Trang 149

--Anh không cần quản gia, cũng không cần đầu bếp --Anh nói.

--Em không biết giao tiếp.

--Anh không cần nhân viên ngoại giao.

--Em không biết gì sự nghiệp của anh.

--Anh không cần quản lý.

--Thế thì --Tôi thiểu não hỏi --rốt cuộc là anh cần gì?

--Em! Anh trả lời chắc chắn, rõ ràng, ánh mắt sâu thẳm soi thấu lòng

tôi --Chỉ cần có em, Tử Lăng!

Nước mắt của tôi tự đưng rơi lả chả.

--Em rất hay khóc --Tôi nói.

--Em có thể ngả vào lòng anh mà khóc thoả thích.

--Em không chịu nói lý lẽ.

--Anh sẽ nhường nhịn em mọi thứ.

--Em có nhiều tính xấu. Em rất ngang bướng.

--Anh thích tính xấu của em, cũng thích tính ngang bướng của em.

--Em là kẻ không hiểu chuyện.

--Mặc kệ, anh sẽ vẫn cưng chiều em.

Tôi mở to mắt nhìn gương mặt kiên quyết của anh qua làn nước mắt.

Anh thì thầm :