GIẤC MỘNG SAU RÈM - Trang 175

muốn xem phong cảnh.

--À, ra cô nhóc muốn mở tầm mắt, phải không? Anh cười âu yếm --

Thực tình thì chỉ sau nửa tiếng là em đã chán rồi, ngoài ấy trừ mây ra, em
không thấy gì khác đâu --Anh nhấn chuông gọi tiếp viên hàng không --Cho
tôi một chai sâm- banh.

--Anh gọi sâm-banh làm gì? Tôi có hơi lạ.

--Để chuốc cho em say --Anh cười nói --Chỉ cần em vừa say là sẽ ngủ

ngon ngay.

--Sâm-banh không khác nước ngọt, uống không say --Tôi nói.

--Thật không? Đôi mắt đen của anh ngời sáng.

Thế là chuyện ngày cũ liền hiện trước mắt tôi, tôi phì cười, nắm bàn

tay anh, tôi nói :

--Phí Vân Phàm.....

--Khụ....khụ.....-Anh ho sù sụ.

Tôi sực nhớ, cười gọi :

--Vân Phàm!

--Tạm được! Anh quay sang hỏi --Chuyện gì?

Anh xem, anh phá đám như vậy làm em quên mất mình muốn nói gì.

--Quan trọng lắm, phải không? Anh cười hi hi --Có phải ba chữ đó

không?

--Ba chữ? Tôi ngơ ngác.