GIẤC MỘNG SAU RÈM - Trang 220

--Tại sao anh phải đưa em về? --Tôi hỏi.

--Anh muốn giải một câu đố.

--Em không hiểu.

--Em không cần hiểu. Đó là chuyện của anh --Anh nói --Nguyên nhân

chính yếu là vì em nhớ nhà.

Tôi ngẩng đầu lại chăm chú nhìn anh.

--Vân Phàm! Tôi gọi khẽ.

--Hả? Anh tha thiết nhìn tôi.

--Anh nói là vĩnh viễn ở cạnh em?

--Đúng vậy.

--Em cũng muốn nói với anh một câu --Tôi chân thành nói.

--Nói gì?

--Em là vợ anh!

Chúng tôi lặng nhìn nhau, rồi anh hôn tôi.

--Đủ rồi --Anh nói --Chúng ta không cần phải nói những lời đư thừa --

Anh vuốt má tôi --Hiện giờ em thử ngủ một giấc đi.

--Em không muốn ngủ --Tôi nói --Em đoán là bọn Lục Bình sẽ tới

ngay thôi. Hơn nữa, em muốn vào bếp nói chuyện với mẹ...Em không mệt,
thật mà.

Anh gật đầu, mỉm cười.