“Vì sao em phải nghe lời anh, anh cho rằng mình là vị hôn phu của em
là có thể bắt nạt em à?”
Cô không chịu nổi nữa, đứng bật lên, vừa khóc vừa hét lớn với Lãnh
Thiên Dục.
Sắc mặt Lãnh Thiên Dục đột nhiên biến đổi, hắn chậm rãi đứng lên...
Cốc! Cốc! Cốc!
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên đúng lúc khiến bầu không khí trong
phòng như dịu đi một ít.
“Vào đi!”. Lãnh Thiên Dục tức giận quát lên.
“Ôi, tôi nói này đại thiếu gia, dì Trần này chưa già đến mức lãng tai đâu,
cậu gào gì chứ?”. Dì Trần tự tay bê một bát canh gừng vào, cố tình oán
trách Lãnh Thiên Dục.
Bà đã theo dõi đại thiếu gia từ khi còn bé cho đến lúc trưởng thành, vậy
nên cả Lãnh gia chỉ có bà là có tư cách dám nói đùa với hắn.
Dì Trần còn chưa đặt bát canh xuống đã thấy Thượng Quan Tuyền đang
khóc nức nở, sắc mặt liền cả kinh...
“Sao lại khóc rồi, lại đây dì Trần xem nào!”. Bà lập tức bước nhanh lên
phía trước.
Sự hiền lành và tốt bụng của dì Trần khiến Thượng Quan Tuyền sinh ra
cảm giác thân thiết. Tuy hôm nay cô mới được gặp dì Trần nhưng cô cảm
thấy dì Trần còn tốt gấp mấy lần so với Lãnh Thiên Dục, vậy nên cô nghe
lời đi đến bên cạnh dì Trần.
“Xem cháu này, cả người ướt sũng rồi. Không sao, dì Trần đã chuẩn bị
quần áo mới rồi, nhớ thay ra đấy. Còn nữa... ai bắt nạt cháu, nói cho dì Trần