“May gì? Chẳng lẽ là anh cứu em sao?”
“Lúc ấy em hôn mê bất tỉnh, không phải anh cứu em thì chẳng lẽ em
cho rằng mình là siêu nhân à? Cho nên… anh là ân nhân cứu mạng của em,
về sau không cho phép em nói chán ghét anh nữa”.
Lãnh Thiên Dục không thể không thừa nhận mình không phải cao thủ
tình trường gì. Hắn chẳng biết dỗ dành con gái, chỉ có thể dùng phương
thức “vừa dỗ vừa lừa” này.
Xem ra hắn phải học tập cái tên Cung Quý Dương kia một chút rồi!
“Em có nhờ anh cứu đâu…”.
Thượng Quan Tuyền có thể cảm nhận được sự chân thành tha thiết trong
mắt Lãnh Thiên Dục. Còn nữa... hơi thở đàn ông vây quanh khiến tim cô
đập nhanh hơn, cô bối rối tránh né, cố ý thấp giọng nói đỡ cho bản thân.
“Tuyền...”
Lãnh Thiên Dục bị sự dễ thương này của cô chọc cười, hắn nhẹ nhàng
nâng cằm cô lên để cô nhìn vào hắn.
“Quan hệ của chúng ta là hôn phu, hôn thê ân ái như thế, em nói xem,
thấy em rơi xuống biển anh có thể không cứu sao?”
Khuôn mặt của Thượng Quan Tuyền đỏ ửng lên, trái tim vì những lời
này lại đập càng rộn ràng. Ngay sau đó, cô quay mặt ra chỗ khác, cố ý
không nhìn vào hắn.
Ánh mắt người đàn ông này quá mức sắc bén và thâm thúy khiến cô có
cảm giác như đang sa chân vào vũng bùn, không rút ra được.
Quan hệ ân ái... Mấy từ đó thật ái muội làm sao!