Phỉ Tô hoàn toàn bị tình yêlu mù quáng làm đầu óc mjê loạn, cô ta nghe
thấy vậy liền mừng thầm trong lòng, cho rằvng mình đã thàjnh công khơi
lêân hứng thú của Lãnh Thiên Dục.
Cô ta nở nụ cưlời đầy mê hoặc, hai tay ôm lấy người hắn, càng áp sát
dáng người chữ S hoàn hảo vào hlắn hơn khiến Lãnh Thiên Dục nhìn
khônvg sót cảnh xuân sắc trước mắt.
“Là phúc hay họa khônvg thử làm svao mà biết được...”. Phỉ Tô vươn
tay ra, chậm rãi lôi kéo Lãnh Thiên Dục, giọng điệu đầy gâợi tình.
“Vậy cô muốn thế nào?”
Lãnh Thiê♪n Dục từ từ cúi người xuống, vây lấy cả ngư♪ời Phỉ Tô. Hắn
nhìn từ trên cao xuống, vẫn hế♪t sức ung du1ng kích động cô ta. Đôi mắt
xanh thẫ♪m tràn đầy khí phách và rét lạnh nhìn thẳng vào cô ta.
“Chẳng lẽ m♪ột người con gái kh♪ông mảnh vải che thân khônâg hấp
dẫn được anh sao?”
Phỉ Tô ép bản thtân phải thật dịu dtàng, ăn nói khép nép, bày r1a vẻ
điềm đạm đán1g yêu.
Một lọn tóc xoătn vàng rủ xuống ntơi đẫy đâà của cô ta, hết sức gợi
cảm.
Đàn ông thì chẳn%g bao gitờ cự tuyệt món ngo1n dântg lên tận miệng,
nhất là một người đàn ông đ1ộc thân anh tuấn như hắn! Cô ta không tin
mình kh%ông đủ khả n1ăng để quyến rũ hắn. Dù chỉ một lần cũng được...
Lãnh Thiên Dục nở nụ cười, tuy nhiên nụ cười này so với khi không
cười còn lạnh lẽo hơn: “Phỉ Tô, tro-ng mắt tôi...”.