“Tại sao anh lại tốt với em như vậy? Anh biết rõ em mang thai con của
anh ta...”.
Niếp Ngân hơi cong môi nở nụ cười khổ, đôi mắt thâm thúy nhìn vào
đôi mắt trong veo của cô, nhẹ giọng nói: “Bởi vì em là Tuyền, cho nên dù
em có thế nào thì trong lòng anh em vẫn là người quan trọng nhất”.
Không biết tại sao nhưng trong lòng Thượng Quan Tuyền lại dâng lên
cảm giác bi thương. Đôi mắt cô rưng rưng, tuy cô không biết tại sao mình
lại như vậy nhưng không làm thế nào để xua đi cảm xúc phức tạp trong
lòng.
“Niếp Ngân, cám ơn sự quan tâm của anh. Nhưng... em không thể đi
theo anh!”. Cô nhìn vào mắt hắn, đôi mắt như càng thêm tối tăm...
Vận Nhi là người cô lo lắng nhất. Cô ở đây mới có thể biết được tình
hình của Vận Nhi.
Nhưng... sâu trong thâm tâm cô dường như còn có một nguyên nhân
quan trọng khác, nhưng rốt cuộc là nguyên nhân gì thì Thượng Quan Tuyền
cũng không biết.
Niếp Ngân nhìn ánh mắt kiên định của Thượng Quan Tuyền, thật lâu
sau, hắn mới ôm chặt cô vào lòng. Thượng Quan Tuyền bị ôm chặt không
phát hiện ra mắt Niếp Ngân dần đỏ lên. bom
“Tuyền, em phải nhớ cho kỹ, dù ở đâu và bất cứ lúc nào anh cũng sẽ cố
gắng bảo vệ cho em. Có lẽ trước đây em rất hận anh nhưng rồi sẽ có một
ngày em hiểu rõ dụng tâm của anh. Cho nên...”. Hắn cưỡng chế cảm giác
mất mát đau khổ đang dâng lên trong lòng, nhẹ nhàng siết chặt Thượng
Quan Tuyền vào lòng...
“Cho nên, Tuyền à, anh tuyệt đối sẽ không để cho bất kì ai làm hại em,
chỉ cần em vui vẻ, dù em quyết định thế nào cũng được”.