“Niếp Ngân...”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy nghẹn ngào, tại sao trái
tim cô lại đau đớn đến vậy?
Niếp Ngân cố nén cảm giác đau đớn đến mức gần như tê liệt trong lòng,
cố nở nụ cười gượng ép, bàn tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của cô... rốt
cuộc cô vẫn rời xa hắn sao? Cô có biết lúc này trái tim hắn đang bị dày vò
đến mức nào không?
Nếu thật sự được thì hắn rất muốn giữ chặt cô lại bên mình. Nhưng điều
này là không thể, hắn biết ngay từ ngày hắn yêu cô, hắn vì cô chuẩn bị tất
cả mọi thứ, hắn điên cuồng xăm hình lên vai cô... Không biết chuyện này
có khiến cô hận hắn hay không, nhưng chỉ cần tránh được những mối nguy
hiểm về sau cho cô thì hắn sẽ nguyện ý làm vậy!
Thượng Quan Tuyền đang định nói gì đó thì đột nhiên nghe thấy tiếng
mở cửa. Cửa phòng mở ra, luồng hơi lạnh lẽo tản vào bên trong, Lãnh
Thiên Dục đứng ngay ở cửa.
Thấy bóng hình quen thuộc, ánh mắt Thượng Quan Tuyền muốn né
tránh đi nhưng cô vẫn nhìn vẻ mặt lạnh lẽo đó.
Lãnh Thiên Dục không nói không rằng, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm
Thượng Quan Tuyền như muốn nhìn thấu tâm tư cô. Lát sau, hắn cong
khóe môi cương nghị lên, đôi mắt yên tĩnh không nhìn ra hắn đang suy nghĩ
gì.
“Niếp Ngân, tôi nghĩ Tuyền đã quyết định rồi!”
Ý tứ của hắn cực kì rõ ràng, đó chính là đang hạ lệnh đuổi khách. Vừa
rồi hắn cực kì nhẫn nại đứng ngoài cửa, nghe thấy giọng nói mềm nhẹ của
Thượng Quan Tuyền với Niếp Ngân, Lãnh Thiên Dục dường như muốn
phát điên lên!