Thượng Quan Tuyền nghe vậy, cả người run lên: “Không! Lãnh Thiên
Dục, anh... Anh muốn làm gì?”
Lãnh Thiên Dục áp sát lại gần cô, bàn tay giữ chặt lấy gáy cô khiến
Thượng Quan Tuyền không thể không nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo ấy.
Cô quật cường trừng mắt nhìn hắn.
Hắn chậm rãi mở miệng, ánh mắt tối tăm: “Tuyền, dù anh không thiếu
phụ nữ nhưng anh chỉ muốn yêu thương một người duy nhất là em. Đáng
tiếc... em lại không ngoan ngoãn...”. Ngữ khí của hắn pha lẫn chút mất mát
và đau lòng!
Trái tim Thượng Quan Tuyền run lên, suýt nữa đã bị hắn làm cho mê
muội. Không, hắn đang nói dối!
Lãnh Thiên Dục đang bừng bừng lửa giận không cho Thượng Quan
Tuyền chút thời gian nào, hắn thô lỗ hôn lên đôi môi hồng của cô, thân
người cao lớn đè nặng lên người cô.
Thượng Quan Tuyền mở to hai mắt, không ngừng chống lại nụ hôn của
hắn. Cô muốn trốn tránh nhưng lại không thể, càng đáng sợ hơn là, trong
khi vùng vẫy, cô nhạy bén cảm nhận được thứ kiêu ngạo của Lãnh Thiên
Dục đang nóng như lửa đốt đè lên bụng cô.
Lúc này cô lại càng thêm hoảng loạn, gò má ửng đỏ, dường như sự nóng
bỏng của hắn có thể thiêu đốt cô!
“Sự vùng vẫy của em càng kích thích ham muốn chiếm hữu của anh mà
thôi”. Lãnh Thiên Dục khó nhịn được, kêu lên một tiếng, bàn tay to lướt
trên da thịt cô...
Trong đầu hắn luôn có suy nghĩ buộc bản thân phải tránh xa thân thể
của cô ra, không ngừng kìm nén dục vọng to lớn của mình. Hắn không biết