Cô không muốn... cô không hề muốn tát hắn. Cô tin tưởng và dựa dẫm
vào hắn như vậy, tại sao hôm nay hắn lại muốn phá bỏ mọi thứ?
Lúc này, Thượng Quan Tuyền hoàn toàn có thể cảm nhận được bầu
không khí càng thêm lạnh đi.
Lãnh Thiên Dục lạnh lùng hất mấy sợi tóc lòa xòa trước trán, khuôn mặt
như được giăng kín khói mù, đôi mắt đen dần thấm đẫm sự ngoan độc...
Đôi mắt chim ưng nheo lại đầy thâm trầm, đôi môi mỏng cong lên nụ
cười tàn khốc, hắn giữ chặt người cô lại: “Tuyền, em có biết em là người
đầu tiên dám tát Lãnh Thiên Dục anh không?”
Thì ra là vậy! Thì ra trong lòng cô đã không chịu nổi hắn rồi! Thật uổng
công hắn đối xử tốt với cô, càng uổng phí tình cảm hắn dành cho cô...
Tình cảm ư? Haha, lúc này hắn lại thấy hận chính bản thân mình. Trái
tim của người phụ nữ này hóa ra chưa từng dành cho hắn, tại sao hắn lại mê
muội đến mức muốn giữ cô ở lại bên cạnh chứ?
Yết hầu chuyển động lên xuống, Lãnh Thiên Dục lạnh lùng bật cười,
tiếng cười hết sức lạnh lẽo!
Thượng Quan Tuyền chưa từng thấy Lãnh Thiên Dục như biến thành
một kẻ điên như vậy.
Cô ngơ ngẩn nhìn hắn cười lạnh, đôi mắt đẹp đầy mơ màng. Vì sao cô
lại thấy nụ cười của hắn hết sức trống rỗng, tại sao cô lại thấy nụ cười của
hắn đầy đau khổ như vậy?
Trái tim lại đau nhói, như bị tiếng cười của hắn xé nát!
“Đừng, đừng cười nữa, Lãnh Thiên Dục, đừng cười nữa!”. Thượng
Quan Tuyền che hai tai lại, cô không muốn nghe tiếng cười chói tai này,