Anh ta nhìn Thượng Quan Tuyền rồi lập tức ngồi xuống cạnh cô, lên
tiếng: “Này, Tiểu Tuyền, chồng cô bán đứng tôi, cô là vợ, có phải nên tự
phạt mình một ly xin lỗi tôi không?”
Thượng Quan Tuyền nghe Cung Quý Dương nói vậy, khuôn mặt nhỏ
nhắn đơn thuần đỏ bừng tới tận mang tai…
Ngay sau đó, Lãnh Thiên Dục thản nhiên cầm ly rượu trong tay Cung
Quý Dương, dứt khoát dập tắt ý định xấu xa trong đầu anh ta.
- Hiện tại Tuyền không thể uống rượu.
Lời này của Lãnh Thiên Dục vừa thốt ra đã thu hút được ánh nhìn của
Cung Quý Dương, Lăng Thiếu Đường và Hoàng Phủ Ngạn Tước.
Cung Quý Dương nở nụ cười mờ ám, đứng dậy đánh giá Thượng Quan
Tuyền từ đầu đến chân, sau đó cười đầy xấu xa, lên tiếng đầy hàm ý:
- Cô bé, không ngờ cô bé lại bị cái tên này ăn đến mức không còn sót lại
một chút gì! Lúc ở Hy Lạp không phải tôi đã nhắc cô rồi à, dục vọng của
Thiên Dục lớn lắm, cô phải sử dụng biện pháp phòng tránh chứ.
- Tôi….
Thượng Quan Tuyền không nói lại được với người đàn ông tà mị này,
cô cắn môi, trong mắt đầy vẻ đăm chiêu, chẳng lẽ ở Hy Lạp cô đã mang
thai rồi à? Nhưng cô đến Hy Lạp để làm gì?
Kỳ Hinh vui mừng, nói với Lãnh Thiên Dục: “Thiên Dục, thật à? Tiểu
Tuyền mang thai rồi à?”
Lăng Thiếu Đường và Hoàng Phủ Ngạn Tước cũng nhìn Lãnh Thiên
Dục. Nếu đây là sự thật thì cái tên mặt lạnh này đã thay đổi quá nhiều rồi,
không chỉ giữ một cô gái ở bên cạnh, mà còn...