Lãnh Thiên Dục cũng không định giấu diếm, hắn vòng tay ôm chặt lấy
Thượng Quan Tuyền, trong giọng nói lạnh nhạt lộ rõ sự kiêu ngạo và bá
đạo độc chiếm: “Đúng, Tuyền đã mang thai con của tớ”.
- Dục...
Thượng Quan Tuyền không ngờ ở trước mặt bao nhiêu người thế này
mà Lãnh Thiên Dục lại tỉnh bơ nói như vậy, cô lại càng thêm xấu hổ. Cô
vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lồng ngực Lãnh Thiên Dục, hành động cực kì
trẻ con và đáng yêu.
- Sợ gì chứ, em là người phụ nữ của Lãnh Thiên Dục anh, điều này mọi
người đều biết cả. Em mang thai con của anh cũng là chuyện bình thường!
- Lãnh Thiên Dục tuyên bố bên tai cô, giọng nói bá đạo tràn ngập sự yêu
thương.
- Dục... - Thượng Quan Tuyền nhìn vào mắt hắn, trái tim như dâng đầy
hạnh phúc.
Kỳ Hinh thấy tình cảm của hai người thân thiết như vậy thì rất vui
mừng. Không ngờ một Lãnh Thiên Dục lạnh lùng như vậy cũng có ngày bị
một cô gái “trói chặt”. Cô cố ý trêu chọc:
- Không cần nghĩ cũng có thể đoán được, Thiên Dục nhất định là hết đe
dọa rồi lại uy hiếp Tiểu Tuyền rồi. Điểm này giống hệt Thiếu Đường. Cho
nên, Quý Dương và Ngạn Tước à, hai người đừng bắt chước bọn họ. Nhất
là Thiên Hi đó, không được học theo anh trai cậu đâu... sẽ hù dọa đến cô
bạn gái nhỏ của cậu đấy.
Bùi Vận Nhi đỏ mặt, ngước mắt lên nhìn, không ngờ lại nhìn ngay vào
đôi mắt đầy dịu dàng của Thiên Hi, trái tim cô như đang nhảy múa, vội
vàng cúi đầu xuống.