Những lời này từ trong miệng Cung Quý Dương nói ra quả thật khiến
người khác phải kinh ngạc. Bốn người bọn họ có thể làm bạn bè thân thiết
vì tính cách cũng tương đối giống nhau. Với những thứ mà họ muốn có
được thì tuyệt đối sẽ không buông tay.
Vậy mà hôm nay Cung Quý Dương lại nói vậy, thật khiến mọi người
quá sốc rồi.
- Cậu đâu phải người thế chứ, có thể nói là toàn bộ những khu vui chơi
có tiếng trên thế giới đều nằm trong tay cậu. Đáng tiếc là bây giờ cô gái Tử
Tranh của cậu chẳng còn yêu thương nhung nhớ gì nữa, cậu đúng là có tính
nhẫn nại thật đấy - Lăng Thiếu Đường lên tiếng.
- Với người phụ nữ mình yêu đương nhiên là phải kiên nhẫn rồi, Tử
Tranh phải khác những người khác chứ! - Vẻ mặt Cung Quý Dương cực kì
nghiêm túc, giọng nói cũng hàm chứa sự chân thành.
Lát sau, khuôn mặt anh tuấn của Cung Quý Dương khôi phục lại dáng
vẻ cà lơ cà phất thường ngày. Anh ta liếc nhìn Lãnh Thiên Dục một cái rồi
thoải mái vươn vai duỗi cái lưng mỏi...
- Ôi, càng nghĩ càng thấy đau lòng, càng nói lại càng thấy buồn. Thiên
Dục, mấy hôm nay tớ tình nguyện làm ‘chân sai vặt’ cho cậu, cho tớ an
dưỡng ở biệt thự Lãnh gia mấy ngày đi.
- An dưỡng? - Lãnh Thiên Dục nhíu mày, nhàn nhã đặt ly rượu trong tay
xuống, nói tiếp - Đây là nhà tớ, không phải trại an dưỡng. Cậu thử hỏi mấy
người kia xem có ai có hứng thú với cậu không đi!”
An dưỡng? Cái tên này muốn nghỉ ngơi dưỡng thần thật mới lạ ấy. Cái
người chỉ sợ thiên hạ không loạn nhất định là thấy đang chán, muốn quấy
rối rồi. Hắn quả thật rất bội phục đống tinh lực chẳng bao giờ dùng hết của
Cung Quý Dương.