- Này, Thiên Dục, cậu đừng tuyệt tình thế chứ. Hiện giờ tớ đang trong
tình trạng yếu đuối, là một người bạn, đáng ra cậu phải an ủi động viên tớ
chứ?
Cung Quý Dương lại bày ra vẻ đáng thương, tội nghiệp, thậm chí còn
dựa đầu vào vai Lãnh Thiên Dục.
- Mau lượn ngay ra chỗ khác!
Giọng nói lạnh lùng vang lên, Lãnh Thiên Dục không hề nể tình, nhìn
Hoàng Phủ Ngạn Tước: “Ngạn Tước, mau kéo con bạch tuộc này khỏi
người tớ đi”.
Hoàng Phủ Ngạn Tước lập tức giơ hai tay lên đầu hàng...
- Tớ không dám chọc vào tên đó đâu. Lần trước cậu ta ở biệt thự của tớ
không chịu đi, kết quả là chỉ sau một đêm cậu ta nghiên cứu đạn dược gì đó
đã san bằng cả vườn hoa của tớ. Nhìn vào thôi đã đủ thấy kinh hãi rồi, lúc
đó tớ còn tưởng có trộm vào nhà nữa chứ.
Cung Quý Dương nhe răng cười, lười biếng giải thích: “Cho nên sự thật
đã chứng minh, tớ đã thành công nghiên cứu việc chế tạo đạn dược! Thật ra
tớ đã thay đổi đi chút ít đấy, nếu thêm chút nguyên liệu nữa thì cả biệt thự
của cậu đã tan thành mây khói rồi”.
Hoàng Phủ Ngạn Tước nhìn Lãnh Thiên Dục bằng ánh mắt lực bất tòng
tâm. Sau đó, Lãnh Thiên Dục lại đưa mắt nhìn Lăng Thiếu Đường...
- Đừng nhìn tớ làm gì, lần trước cậu ta đến, kết quả là trộm Triệt nhi đi.
Lần này đánh chết tớ cũng không cho cậu ta bước vào Thanh Vận viên nửa
bước.
- Làm gì phải đến mức nói quá lên là trộm thế, tớ chỉ muốn rủ Triệt nhi
đi du lịch cùng thôi mà, có gì ngạc nhiên đâu! - Cung Quý Dương lại giải