Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi Vận Nhi đã sởm đỏ ửng. Tuy mấy ngày
vừa qua đều là anh Thiên Hi xử lý vết thương cho cô, anh tự cởi áo cô ra
cũng là chuyện bình thường, nhưng hôm nay cô lại cảm thấy rất kì lạ.
- Vận Nhi, ở lại đây, được không? – Lãnh Thiên Hi nâng khuôn mặt nhỏ
nhắn của cô lên rồi cất giọng hỏi.
- Ở lại đây? – Bùi Vận Nhi nhìn Lãnh Thiên Hi, không hiểu hàm nghĩa
trong lời nói của anh, đôi mắt to tròn đầy mờ mịt.
- Đúng, ở đây, ở bên cạnh anh! – Lãnh Thiên Hi lên tiếng, đôi mắt thâm
thúy lóe lên tia sáng rạng rỡ.
Bùi Vận Nhi nghe vậy như một chú nai con khiếp sợ, kinh ngạc nhìn
Lãnh Thiên Hi. Sau một lúc lâu cô cũng không biết phải nói gì. Cô không
rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, không phải anh Thiên Hi vừa rồi rất lo lắng
cho cô gái kia hay sao? Sao lại bảo cô ở lại bên cạnh anh?
Dường như nhìn ra sự nghi ngờ trong mắt Bùi Vận Nhi, Lãnh Thiên Hi
khẽ vuốt tóc cô, thở dài nói: “Anh biết tại sao em lại muốn rời đi!”
- Anh biết? – Bùi Vận Nhi thất thanh hỏi.
Lãnh Thiên Hi nhíu mày cười rồi gật đầu, đôi mắt đầy mến yêu nhìn
cô...
- Em cho rằng anh thích Laman đúng không?
Bùi Vận Nhi kinh ngạc, khi biết tâm sự trong lòng mình bị anh đoán
được, cô lại càng trở nên mất tự nhiên. Nhưng ngay sau đó, hành động của
Lãnh Thiên Hi lại càng khiến cô thêm sợ hãi...
Lãnh Thiên Hi cúi đầu xuống, đôi môi mỏng khêu gợi đầy mến yêu hôn
lên miệng vết thương của cô, nhẹ nhàng và đầy mờ ám...