mà trách cứ người đàn ông trong ảnh, mà Niếp tiên sinh thì lại không hề tức
giận, điều đó cho thấy quan hệ của hai người họ rất tốt!”
Thượng Quan Tuyền đăm chiêu, gật gật đầu, bác Hoàng phân tích khá
có lý. Nghĩ tới đây, cô lại hỏi: “Bác Hoàng, bác có nhớ diện mạo của người
đàn ông kia không?”
Bác Hoàng suy nghĩ một lúc, ánh mắt hơi mờ mịt: “Cũng không hẳn là
nhớ rõ, chỉ là mơ hồ có chút ấn tượng. Người đàn ông đó về tuổi tác hay
thân phận có vẻ tương đương Niếp tiên sinh! Tôi chỉ có thể nhớ ra vậy
thôi!”
Thượng Quan Tuyền nhíu chặt mày lại, người đàn ông kia rốt cuộc là
ai?
Qua cuộc nói chuyện với bác Hoàng, Thượng Quan Tuyền có thể khẳng
định Niếp Ngân đã nói dối cô. Nếu thật sự Niếp Ngân giết cha nuôi thì lúc
cha nuôi tới biệt thự, Niếp Ngân hoàn toàn có thể giết ngay lúc đó, tại sao
lại nói “Ngày mai trước lúc mặt trời lặn tôi sẽ trả lời” làm gì?
Với tính cách của Niếp Ngân mà nói thì nếu anh ta đã hứa hẹn như vậy
thì nhất định sẽ thực hiện, càng không vì thuận miệng mà đồng ý với cha
nuôi, đó không phải là tác phong của Niếp Ngân!
Vậy nếu không phải là Niếp Ngân thì người giết cha nuôi là ai? Còn
nữa, tại sao Niếp Ngân lại muốn tự nhận tội về phía mình?
Trừ khi... anh ta đang che giấu cho một người khác, bảo vệ hung thủ đã
giết chết cha nuôi!
Nghĩ tới đây, bên tai Thượng Quan Tuyền lại vang lên câu nói của bác
Hoàng... “Tôi thấy một người đàn ông đứng bên cạnh Niếp tiên sinh không
kiên nhẫn được hô lớn tiếng ‘Người như anh nên sớm đi gặp Diêm Vương
đi’...”.