GIAO DỊCH ĐÁNH MẤT TRÁI TIM CỦA TRÙM XÃ HỘI ĐEN - Trang 1442

Thật ra thì đây cũng là bản tính của cô ta. Chẳng qua nhiều năm như

vậy, Phỉ Tô vì muốn lấy lòng Lãnh Thiên Dục, muốn hấp dẫn sự chú ý của
hắn nên mới cố tạo ra hình tượng ngoan ngoãn, muốn dịu dàng thế nào
cũng được. Chỉ là không ngờ cô ta cố gắng như vậy mà vẫn không thể lay
động được trái tim hắn.

- Xin lỗi, xin lỗi, cô Phỉ Tô, tôi sẽ lau người cho cô! – Thấy mình đã

phạm vào đại họa, người làm lập tức giải thích, luống cuống tay chân muốn
lau nước trên người Phỉ Tô.

- Cái đồ thấp hèn này, bỏ ngay bàn tay bẩn thỉu ra khỏi người tôi! – Sắc

mặt Phỉ Tô càng trở nên khó coi, cô ta đuổi người làm như đuổi ruồi...

Người làm lắc lư người rồi bị ngã xuống bể bơi, nước bắn tung tóe...

Phỉ Tô từ trên cao nhìn xuống, khuôn mặt tức giận hơi giãn ra... Cô ta

cười lạnh, khinh miệt nói: “Kẻ thấp hèn như vậy, rơi xuống đây đúng là làm
ô uế nước trong bể, lần sau cứ cẩn thận cho tôi!”

Nói xong, cô ta ngạo mạn rời đi, không thèm để tâm đến người làm xui

xẻo kia!

Cảnh tượng này hoàn toàn rơi vào tầm mắt của người đàn ông đang ở

trong thư phòng trên tầng hai, đó chính là Phong Nhẫn!

Anh ta đứng bên cửa sổ, nhếch mép cười đầy ý vị, sau đó mở miệng nói:

“Xem ra giáo phụ đã làm hư cô con gái yêu quý rồi!”

Giáo phụ William ngồi trên sofa cười, ông ta cầm tách cà phê lên, uống

một ngụm rồi nói: “Chấp pháp Phong, tôi nghĩ hôm nay anh tới đây không
phải là muốn dạy tôi nên quản con gái thế nào đâu nhỉ?”

Khả năng của Phong thế nào, rất nhiều giáo phụ đều biết rõ, vậy mà

hôm nay tự nhiên anh ta đến đây, nhất định là không hề đơn giản chút nào!