Giáo phụ William rõ ràng không ngờ Phong lại nói vấn đề này, ông ta
sững người một lúc rồi lập tức cười nói:
- Con gái bảo bối của tôi thích một người, người làm cha như tôi đương
nhiên là vui mừng rồi. Con gái tôi có chủ trương của riêng nó, tôi không
can thiệp vào!
- Ngài lão đại không giống những người đàn ông bình thường khác
khiến phụ nữ muốn yêu là được, chẳng lẽ giáo phụ không sợ mình sẽ hủy đi
hạnh phúc tương lai của con gái mình sao? – Phong bình thản lên tiếng.
- Tôi nghĩ con gái bảo bối của tôi cảm thấy hạnh phúc là được! – Giáo
phụ William đáp lời.
Phong nghe vậy, lắc đầu cười: “Giáo phụ William, chỉ sợ chuyện này là
vì muốn thỏa mãn nhu cầu lớn nhất của ông mà thôi!”
- Anh có ý gì?
- Tôi vừa nói rồi đấy, tuy thái độ đối với lão đại của giáo phụ William
và giáo phụ Nhân Cách khác nhau nhưng mục đích thì lại giống nhau. Ngài
giáo phụ William đây thì một lòng muốn gả con gái vào Lãnh gia, mục đích
là muốn trở thành bố vợ của Lãnh Thiên Dục, như vậy thì khác nào ông trở
thành “Thái thượng hoàng” rồi, sao lại không muốn chứ.
Phong nói trúng tim đen ông ta.
- Chấp pháp Phong nói gì vậy, thích lão đại là chuyện của con gái tôi,
sao lại thành ra tôi đứng sau giật dây rồi? – Giáo phụ William hơi nhíu mày
lại, đôi mắt lộ rõ tia không vui.
- Tất nhiên ngài giáo phụ không khống chế, nhưng cũng chẳng ngăn
cản. Mọi người đều biết người làm cha mẹ rất cố chấp, biết rõ con gái mình
đi vào con đường cụt mà vẫn không lên tiếng, tôi nghĩ chỉ vì muốn đạt