- Anh còn muốn nói gì nữa? – Phong không thể không bội phục khả
năng phân tích của Lãnh Thiên Dục.
- Sự trầm mặc và bình tĩnh của cậu không phải là tính cách mà do trải
qua nhiều sóng gió nên mới bồi dưỡng thành con người cậu như vậy. Tôi
nghĩ một người vừa trầm ổn bình tĩnh vừa ưu tú như vậy hẳn là một đặc
công! – Lãnh Thiên Dục nói thẳng ra thân phận của anh ta.
- Xem ra ngài lão đại đã suy tính rất nhiều về thân phận của tôi, không
biết là do tôi may mắn hay xui xẻo đây? Điều tôi không hiểu là tại sao anh
lại có thể khẳng định thân phận của tôi như vậy? – Đôi mắt của Phong cũng
sắc bén không kém gì Lãnh Thiên Dục.
- Từ sau khi Thượng Quan Tuyền hồi phục lại trí nhớ, cô ấy rất lo lắng
về chuyện thân phận, thỉnh thoảng cô ấy cũng tìm mọi cách để thăm dò và
nhắc nhở tôi. Sự khác thường này của cô ấy khiến tôi phải chú ý! Rõ ràng
là cô ấy có thể nói ra suy nghĩ của mình nhưng lại khó xử, muốn bảo vệ cho
một người khác, vậy người mà cô ấy không thể nói ra rốt cuộc là ai? Tôi
nghĩ ngoài người của tổ chức BABY-M thì không ai có thể khiến cô ấy khó
xử như vậy.
Lãnh Thiên Dục yên lặng, vẻ mặt hơi dao động.
- Quả nhiên là vậy!
Phong đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Lãnh Thiên Dục rồi nói: “Đáng ra
lúc trước tôi phải bắn chết cô ta mới phải!”
- Tuy tôi không biết tại sao cậu lại thù hận tổ chức BABY-M và Mafia
như vậy, nhưng… thứ mà cậu muốn là tính mạng của tôi, Thượng Quan
Tuyền vô tội!
- Đúng, những lời ngài lão đại cực kì có lý, không ngờ ngài lão đại đây
lại đổi tính mạng của mấy lấy an nguy của Thượng Quan Tuyền!