- Cậu cho rằng dựa vào tính mạng của một người phụ nữ là có thể uy
hiếp tôi sao?
Ngữ khí của Lãnh Thiên Dục đột nhiên trở nên rét lạnh. Hắn hận nhất là
bị người khác uy hiếp, lúc trước cha mẹ hắn cũng bị chết ngay trước mắt
hắn như vậy!
Phong lắc đầu cười nhạt: “Tôi nghĩ trong lòng anh, Thượng Quan Tuyền
không như những người bình thường khác, huống hồ cô ta còn đang mang
thai con của anh, tôi lại thích nhổ cỏ phải nhổ tận gốc cơ!”
Đôi mắt chim ưng của Lãnh Thiên Dục nheo lại, bắn ra những tia rét
run…
- Phong, cậu và tôi đều là cùng một loại người, kiểu uy hiếp này có thể
lừa người khác nhưng không thể lừa nổi tôi đâu. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc,
câu này là do tôi dạy cậu, cho nên cậu cho rằng có thể lấy một mạng người
ra trao đổi với tôi được à? Cậu muốn tính mạng và quyền lực của tôi, còn
Tuyền đã biết quá nhiều chuyện nên chắc chắn cậu cũng không tha, còn
đứa con trong bụng cô ấy nếu mang họ Lãnh thì đương nhiên cậu cũng phải
diệt trừ!
Bốp! Bốp! Bốp!
Ánh mắt Phong lóe lên tia khen ngợi: “Lão đại, quả là không thể lừa anh
chuyện gì được. Tôi nghĩ nếu không phải đứng ở hai đầu chiến tuyến thì
chắc chắn chúng ta sẽ là những người anh em hợp tác ăn ý với nhau. Chỉ
tiếc là anh quá thông minh, không thể không diệt trừ! Hiện tại có cần cứu
Thượng Quan Tuyền hay không, quyền chủ động đang ở trong tay anh!
Đây là nơi cô ta đang ở…
Phong đặt một mẩu giấy lên bàn, cười đầy xấu xa… Ý tứ của anh ta cực
kì rõ ràng, đó chính là…