Phong nghe vậy, vẻ mặt anh ta như đang rất buồn cười, anh ta cất giọng
đầy quái dị: “Bọn họ? Hừ, trong miệng cô, bọn họ là chỉ Lãnh Thiên Dục
và Niếp Ngân, cô nghĩ bây giờ bọn họ có thể làm được gì à?”
- Anh đã làm gì bọn họ? – Thượng Quan Tuyền lập tức hỏi lại, trong
lòng đầy lo lắng.
- Yên tâm, giờ bọn họ vẫn rất tốt, vì đột nhiên tôi lại muốn kéo dài trò
chơi, chơi đến khi tôi thỏa mãn thì thôi…
Ánh mắt Phong lóe lên tia sáng khác người, bên môi cũng nở nụ cười
xấu xa, nụ cười của anh ta như lưỡi kiếm sắc bén đâm thẳng vào trong cõi
lòng vốn đang bất an của Thượng Quan Tuyền.
- Anh điên rồi, anh là đồ điên… – Cô thì thầm, ánh mắt hoàn toàn xa lạ
và cảnh giác nhìn người đàn ông.
Phong nghe thế, sắc mặt lập tức thay đổi. Anh ta bước nhanh lên, nắm
lấy mái tóc dài của Thượng Quan Tuyền khiến cô buộc phải ngửa đầu lên
nhìn vào ánh mắt điên cuồng và tàn nhẫn của Phong…
- Cô nhất định phải đối diện với kẻ điên là tôi đây!
Giọng nói của anh ta cũng cực kì lạnh lẽo, không mang theo chút tình
cảm nào.
- Cô cho rằng Lãnh Thiên Dục sẽ cứu cô ư? Không ngại nói cho cô biết,
Lãnh Thiên Dục chỉ là con rùa rụt đầu mà thôi. Tôi cho hắn địa chỉ của cô
vậy mà hắn lại xé nó đi! Thượng Quan Tuyền, trong lòng hắn, địa vị của cô
cũng chỉ có vậy mà thôi!
Nói xong, anh ta buông Thượng Quan Tuyền ra, đứng ở một bên cất
tiếng cười quái dị.