- Chẳng lẽ mấy anh quên lời lão đại nói rồi sao? Không có mệnh lệnh
của ngài ấy thì không kẻ nào được phép hành động thiếu suy nghĩ! – Phong
nổi giận, gầm lên một tiếng, đôi mắt lạnh lẽo đảo qua từng gương mặt đang
nóng lòng của các thuộc hạ.
- Nhưng, bên trong… – Một thuộc hạ chau mày nói.
- Câm miệng! Tôi tự biết! – Thanh âm của Phong cực kì lạnh nhạt.
Tất cả các thuộc hạ câm như hến, chuẩn bị tản đi.
Nhưng, đúng lúc này…
Pằng, pằng, pằng…
Một tràng súng mãnh liệt đột nhiên vang lên, mọi người cả kinh, lập tức
núp phía sau xe, có mấy người không tránh kịp bị trúng đạn ngã xuống.
Bốn phía vang lên tiếng súng bắn rợp trời, thuộc hạ của Lãnh Thiên Dục
lập tức chuẩn bị tinh thần đáp trả. Bên ngoài, hai phe quyết sống mái với
nhau. Còn bên trong, Lãnh Thiên Dục và Niếp Ngân cũng đang kịch liệt đọ
sức.
Bầu không khí càng ngày càng nặng nề khiến người ta không rét mà
run, từng cơn gió thổi qua lại càng khiến cho nơi này thêm hoang vu lạnh
lẽo.
Hai người đàn ông ở bên trong không khó để nghe thấy tiếng bắn nhau
kịch liệt ở bên ngoài…
- Niếp Ngân, những người bên ngoài là do anh đưa đến để tăng thêm
dũng khí cho mình à?
Đôi mắt Lãnh Thiên Dục đã sớm tràn đầy sự lạnh lẽo và u ám, nhất là
khi nghe được tiếng súng bên ngoài, khóe môi cương nghị của hắn khẽ