Thượng Quan Tuyền cảm thấy tim mình đang đập thình thịch!
- Cái... cái gì... Trái tim của anh ta ư? Em không có... – Vẻ mặt cô hơi
mất tự nhiên, ánh mắt cũng bắt đầu trở nên né tránh.
Thật sự là không hiểu anh Thiên Hi đang nói gì nữa.
- Không có sao? Nhưng theo anh thấy, anh cả gần đây khác hẳn ngày
trước! – Lãnh Thiên Hi cố ý trêu chọc nói.
- Đó là chuyện của anh ta, chẳng liên quan gì đến em... – Thượng Quan
Tuyền cắn cắn môi, dấu răng lờ mờ lưu lại trên đôi môi anh đào.
- Anh rất hiểu anh trai mình, anh ấy chưa từng để ý một cô gái nào như
vậy cả! – Lãnh Thiên Hi không tin trong lòng Thượng Quan Tuyền không
có cảm giác gì.
Dựa vào dự cảm của anh, hai người này nhất định là cảm mến nhau rồi.
- Hừ, anh ta để ý đến người khác kìa.
Thượng Quan Tuyền lập tức nhớ lại cảnh tượng ở Hy Lạp lúc đó, cô gái
xinh đẹp kia nũng nịu kéo tay Lãnh Thiên Dục, đến giờ mỗi lần nhớ lại cô
vẫn cảm thấy đau xót trong lòng.
Những lời này của cô vừa nói ra đã khiến Lãnh Thiên Hi thấy mơ hồ.
Sao từ miệng của cô, anh cả lại trở thành người quá quắt như vậy chứ? Anh
biết bên cạnh anh cả không thiếu phụ nữ nhưng anh khẳng định chưa từng
có người phụ nữ nào khiến anh cả quan tâm đến mức như vậy.
- Hai người có hiểu lầm gì nhau không? – Sau một lúc lâu, Lãnh Thiên
Hi hỏi.
- Hiểu lầm gì chứ, chính em tận mắt thấy mà. Lãnh Thiên Dục giống
như lợn giống vậy, dù có đến Hy Lạp cũng không thiếu tình nhân.