Sắc mặt Lãnh Thiên Dục nhanh chóng biến thành xanh mét, hắn không
nói gì nước, sải bước lên, bàn tay to như sắt nắm chặt cổ tay Thượng Quan
Tuyền.
- Lên xe! – Nói xong, hắn lôi cô về phía xe.
- Bỏ ra, anh làm tôi đau.
Thượng Quan Tuyền kinh hãi nhìn thấy có rất nhiều người xung quanh
để bắt đầu chú ý đến hai người họ khiến cô càng thấy không thoải mái. Cô
ra sức đấm vào cánh tay Lãnh Thiên Dục nhưng không thoát ra nổi.
- Còn không ngoan ngoãn thì tôi sẽ càng làm em đau.
Lãnh Thiên Dục hết sức lạnh lùng, hơi thở bắt đầu rối loạn. Hắn không
hiểu tại sao mỗi lần gặp Thượng Quan Tuyền, sự tự chủ và khống chế hắn
luôn tự hào lại chẳng mấy chốc bay lên tận chín tầng mây.
- Dựa vào cái gì mà tôi phải nghe lời anh, bỏ tay ra.
Thượng Quan Tuyền không muốn lên xe của hắn chút nào. Đùa gì chứ,
dù cô có muốn cùng đi với hắn thì cũng không phải lúc này. Giờ Lãnh
Thiên Dục đáng sợ chẳng khác gì Diêm Vương cả, ý tứ của hắn cô đã hiểu
rõ, hắn đến không phải vì con chip mà là vì hôm đó cô đã cứu Niếp Ngân.
Nếu vì như vậy mà hắn tức giận thì đi cùng hắn chẳng có kết quả tốt đẹp gì.
- Ngậm miệng! – Lãnh Thiên Dục mở mạnh cửa xe ra...
Hai người không hề để ý ở cách đó không xa có một chiếc xe thương vụ
xa hoa đang đỗ lại.
Bên trong xe là đôi mắt đang bùng cháy lửa giận, nhìn chằm chằm vào
hai người.