- Tìm hiểu được tình trạng vết thương của Thượng Quan Tuyền chưa? –
Đầu mày Niếp Ngân vô thức hơi nhíu lại.
- Dạ rồi. Theo điều tra, Thượng Quan Tuyền bị thương ở đầu, bác sĩ mổ
chính là em trai của Lãnh Thiên Dục, Lãnh Thiên Hi. Nhưng tình hình cụ
thể ra sao thì không tìm hiểu được vì Lãnh Thiên Dục đã phái rất nhiều vệ
sĩ trông coi trong bệnh viện! – Mạt Đức nói.
Niếp Ngân gật đầu, trong mắt hoàn toàn là sự đau lòng.
Mạt Đức không khó để nhìn ra sự lo lắng trong mắt Niếp Ngân. Sau đó,
anh ta đề nghị: “Chủ thượng, chúng ta có cần đưa Thượng Quan Tuyền về
không?”
Thật ra muốn tránh các vệ sĩ của Lãnh Thiên Dục là điều rất dễ với Mạt
Đức, nhưng điều quan trọng là phải được chủ thượng cho phép.
Niếp Ngân đi đến bên cửa sổ, ánh trăng chiếu những tia sáng lên hàng
lông mày đang nhíu chặt của anh ta, đôi mắt cũng dần trở nên phức tạp...
- Không cần! – Lúc lâu sau, anh ta mới mở miệng nói.
Trong mắt Mạt Đức hiện lên tia khó hiểu: “Chủ thượng, tại sao lại
không cần?”
Nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, ánh mắt Niếp Ngân cũng trở nên sâu xa và
đau buồn.
- Trước mắt việc quan trọng là chữa trị vết thương cho Thượng Quan
Tuyền, mà bệnh viện Ward là bệnh viện tốt nhất, để Thượng Quan Tuyền ở
đó cũng tốt.
- Chẳng lẽ chủ thượng cứ để Thượng Quan Tuyền ở bên ngoài như vậy
sao? – Mạt Đức lên tiếng hỏi.