Bùi Vận Nhi mở to hai mắt, sau đó vô thức che tai lại, cả người càng
thêm run rẩy… Cô nhớ tới cảnh tượng kinh hoàng đó!!!
Ầm, ầm. Tiếng sấm rền trời vang lên, mang theo một sự bức bách đâm
thẳng vào lòng Bùi Vận Nhi.
Bùi Vận Nhi sợ tới mức suýt nữa thì ngã xuống. Hành lang vắng vẻ như
dài đến vô tận…
Đúng lúc này, một giọng nói của đàn ông trầm thấp vang lên bên tai:
“Vận Nhi!”
- A!
Vì Bùi Vận Nhi đang vô cùng hoảng sợ và căng thẳng nên khi Lãnh
Thiên Hi bất ngờ gọi một tiếng lại càng khiến lòng cô thêm kinh hãi. Lãnh
Thiên Hi còn chưa nói xong, Bùi Vận Nhi đã sợ hãi hét toáng lên. Ngay sau
đó, cô cảm thấy dưới chân có cảm giác khác lạ, đột nhiên bị vẹo xuống!
Ông trời ơi! Ai tới cứu cô đi, đúng lúc này mà cô lại bị trẹo chân!
- Vận Nhi, là anh, đừng sợ! – Lãnh Thiên Hi vừa thấy Bùi Vận Nhi
đang bất lực và hoảng sợ như vậy, đôi mắt lập tức cả kinh. Anh không nói
gì nữa, lập tức sải bước tiến lên, đỡ lấy vai cô rồi nhẹ giọng nói.
- Thiên Hi… anh Thiên Hi? – Bùi Vận Nhi đang kinh hồn bạt vía ngẩng
đầu lên. Cô được một đôi cánh tay quen thuộc ôm chặt lấy, lúc này mới có
phản ứng.
- Anh Thiên Hi, đúng là anh rồi! Thật tốt quá, thật tốt quá…
Bùi Vận Nhi như chết đuối vớ được cọc, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô áp
sát vào vòm ngực ấm áp của anh, những giọt nước mắt liên tiếp tuôn ra.