Không biết tại sao, khi thấy phản ứng của Thượng Quan Tuyền như vậy,
trong lòng Lãnh Thiên Dục lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo. Hắn
không nghĩ ngợi gì nữa, lập tức tiến lên...
“Niếp Ngân, rốt cuộc anh có ý gì?”. Thân thể to lớn của hắn đột nhiên
đi lên, cản trở sự trao đổi ánh mặt giữa hai người.
“Tôi cảnh cáo anh, đây là bệnh viện, tôi không muốn đánh nhau với anh
ở đây”.
“Ý của anh vừa hay cũng là ý của tôi”.
Niếp Ngân yên lặng cười lạnh, khuôn mặt không nhìn ra hắn đang nghĩ
gì, chỉ lạnh lùng nhíu mày nhìn Lãnh Thiên Dục, trong nháy mắt liền trở
nên lạnh lẽo: “Tôi ngược lại muốn biết ý của anh là gì đấy? Anh đừng
quên, Tuyền là thuộc hạ của tôi, từ nhỏ đến lớn đã là vậy rồi, cô ấy không
thể chối bỏ thân phận của mình được”.
“Thuộc hạ của anh?”. Lãnh Thiên Dục lạnh giọng hỏi lại, ánh mắt trầm
xuống, hiện lên sát ý: “Anh muốn nói như vậy thì phải xem Tuyền có nhớ
không đã”. Diễn-đàn-Lê-QuýĐôn
Ngụ ý của Lãnh Thiên Dục cực kì rõ ràng, đó chính là Thượng Quan
Tuyền căn bản không nhớ rõ hắn ta thì hắn ta có làm gì cũng chỉ là uổng
phí sức lực mà thôi.
Niếp Ngân nhếch môi cười: “Lãnh tiên sinh lo nhiều quá rồi, tôi thấy,
đối xử với bệnh nhân thì tính nhẫn nại của tôi tuyệt đối lớn hơn anh”.
Nói xong, hắn đi vòng qua người Lãnh Thiên Dục, tới gần bên Thượng
Quan Tuyền, thấy cô đang dùng ánh mắt tò mò nhìn hắn liền ngồi xuống
bên giường.