GIÂY PHÚT LỠ LẦM - Trang 69

- Đừng nghĩ đến chúng nữa. Bà nhìn rõ căn phòng chứ? Màn của được

khép kín, đèn bật sáng hết, phải không?

- Đèn trần thì không, chỉ có chiếc đèn trên bàn giấy thôi.

- Khi bà chia tay với ông nhà, bà có chúc ông ngủ ngon không?

- Không, vì tôi quá giận dữ.

- Đó là lần cuối bà nhìn thấy ông ta. Sau khi ông ta bị giết, bà có biết ai

đã giết ông ta không, phu nhân Reuben?

- Có chứ. Chính là Owen.

- Tại sao bà lại bảo như thế?

- Do, chỗ gồ lên của tấm màn cửa.

- Màn cửa có một chỗ gồ lên à?

- Vâng.

- Bà đã trông thấy à?

- Vâng. Tôi gần như chạm vào chỗ đó.

- Có một người núp sau đó. Ông Owen phải không?

- Vâng.

- Làm sao bà biết được?

Lần đầu tiên bà do dự. Bà có vẻ ít tự tin hơn.

- Tôi... tôi... bởi vì con dao rọc giấy.