GIÂY PHÚT NÀY - Trang 170

- Cháu cóc cần quan tâm chuyện đó, tôi đáp rồi ngồi xuống chỗ đối diện

ông.

Một nụ cười mím chi khiến gương mặt ông bừng sáng.

- Chiếc áo của cậu, quả không tệ chút nào… Màu hồng hợp với cậu phết

đấy chứ.

Lần này, tôi đành lòng giơ ngón tay thối về phía ông.

- Ta cũng vậy, rất vui khi gặp cậu, ông Sullivan đáp rồi gãi gãi chòm râu.

Tôi cố gắng trấn tĩnh.

- Cháu vừa tỉnh dậy trong tàu điện ngầm lúc 5 giờ sáng nay, lũ khốn đã

dần cho cháu một trận nhừ tử, lột sạch của cháu cả giấy tờ, đồng hồ đeo tay
lẫn…

- Đồng hồ đeo tay của ta, ông ngắt lời tôi.

- Ông có muốn nhận lấy nắm đấm của cháu vào giữa mặt không?

- Ta chỉ đùa chút thôi mà…