GIỮA NHỮNG HIỆP SĨ ĐEN TẬP 1 - Trang 228

— Tôi có cảm thấy.

— Ồ, nếu những cuộc bàn luận đó mà thành công thì bản đồ thế giới
ngày nay đã khác hẳn, — Đôm-rai-tơ nói vẻ tiếc rẻ thành thực. — Nhưng
bọn Nga đã phá vỡ mọi kế hoạch của chúng ta.

— Chúng tôi không được phổ biểu về bẩn chất của các cuộc đàm
phán, — Vô-rô-nốp thú thật.

— Dễ hiểu thôi! Bởi đó là cuộc đàm phán về hòa bình khu vực không
hơn không kém... nhóm đối lập với Hít-le muốn rảnh tay tự do chỉ huy mặt
trận phía Đông. Đáng tiếc là việc không thành gì cả... — nói tới đó vị
khách lẳng lặng tiến ra cửa cùng với Nun-ke và Slit-xen, không một lời
chào hỏi. — Bỗng hắn sực nhớ: — Tôi quên nhắc ngài chúng ta còn gặp
nhau ở nước Đức, ngài Phret ạ. — Hắn chữa ngượng.

— Xin lỗi ngài, tôi không hiểu là việc riêng hay là...

— Có lẽ tôi có thể giúp ngài được chút gì chăng ?

— Tôi không rõ là tình thế sẽ đổi thay ra sao. Có thể tôi không thể rời
khỏi trại nữa kia.

— Như vậy tôi sẽ tới thăm ngài. Ngài không phản đối chứ ?

— Tôi rẵt mừng.

Nếu Đôm-rai-tơ đọc được những ý nghĩ của Phret, hẳn sẽ không chờ
đợi cuộc gặp gỡ tại nước Đức.
Chương 3