GÒ CÔNG - XƯA VÀ NAY - Trang 149

Mười năm công vỡ ruộng, xưa ắt còn danh nổi như phao ;

Một trận nghĩa đánh Tây, danh tuy mất, tiếng vang như mõ.

NHỚ LINH XƯA !

Côi cút làm ăn ; Riêng lo nghèo khó.

Chúa quen cung ngựa, đua với trường nhung

Chỉnh biết ruộng sâu, ở theo làng hộ.

Việc cuốc, việc cày, việc bừa, việc cấy, tay vốn quen làm ;

Tập khiên, tập mác, tập giáo, tập cờ, mắt chưa từng ngó.

Tiếng phong hạc, phập phồng hơn mười tháng, trông tin quan như trời hạn
trông mưa ;

Mùi chinh-chiến vấy vá đã ba năm, ghét thói mọi như nhà nông ghét cỏ.

Đêm thấy bòng bong che trắng lớp, những muốn ăn gan ;

Ngày xem ống khói chạy đen xì, toan ra cắn cổ.

Một mối xa thơ đồ sộ ; há để ai chém rắn đuổi hươu ;

Hai vừng nhật nguyệt chói lòa, đâu dung lũ treo dê bán chó.

Nào đợi ai đòi, ai bắt, phen này xin ra sức đoạn kình ;

Chẳng thèm trốn ngược trốn xuôi, chuyến này giốc ra tay bộ hổ.

NHƯNG NGHĨ RẰNG :

Tấc đất ngọn rau ơn chúa, tài bồi cho nước nhà ta ;

Chén cơm manh áo ở đời, mắt mớ chi ông cha nó !

Vì ai khiến quan quân khó nhọc, ăn tuyết nằm sương ?

Vì ai xui hào lũy tan hoang, xiêu mưa ngã gió ?

Sống làm chi theo quân tà đạo, quăng vùa hương, xô bàn độc, thấy lại thêm
buồn ;