GỐI ĐẦU LÊN CỎ - Trang 138

- Không sao, tôi quen rồi... Vả lại cũng không hẳn là mỗi ngày đâu. Ba ngày
tôi mới đi một lần. Có khi còn cách bốn ngày ấy chứ.

- Bốn ngày một lần cũng là vất vả lắm rồi!

- Hà hà... Tôi đi bốn ngày một lần là để giữ sức cho con ngựa.

- Anh tử tế thật! Quý con ngựa hơn cả bản thân mình! Tôi cười bảo.

- Tôi không tốt đến thế đâu!

- À, tôi thấy cái ao này có vẻ rất cổ xưa. Nó có ở đây từ bao giờ anh nhỉ?

- Từ ngày xưa ấy.

- Từ ngày xưa? Xưa là khoảng lúc nào?

- Nói chung là từ rất xa xưa ấy.

- Từ rất xa xưa ư? Thì ra là thế.

- Ðó là thời xa xưa, khi cô con gái nhà Shihoda trầm mình ở nơi này.

- Nhà Shihoda là chỗ quán trọ ở suối nước nóng ấy phải không?

- Ðúng đấy.

- Cô con gái nhà ấy đã trầm mình ư? Chẳng phải bây giờ cô ta vẫn đang
sống bình thường sao?

- À không, không phải cô gái ấy. Một cô gái từ thời rất xưa kia.