Xa xa, vài chiếc thuyền cứ đi đi lại lại, phát ra những tiếng còi hơi
khàn khàn. Những con mòng biển đang mổ thức ăn, không ngừng bay lên
rồi lại sà xuống. Có bọn trẻ đang chơi trò vợ chông trên bãi biển, vang vọng
lại tiếng cười đầy vui sướng. Nhảy sóng, bơi, nô đùa mệt rồi, Từ Di nằm
xoài trên bãi cát tắm nắng.
“Anh Xuân.” Từ Di muốn gọi cô nhìn một con cá con vừa bị sóng
cuốn vào, chông trong vũng cát trông thật đáng thương. Đợi mãi, Thẩm
Anh Xuân cũng chẳng thèm bắt lời, cô quay đầu nhìn đi. Thẩm Anh Xuân
không nói một lời, lặng lẽ nhìn mặt biển phía trước, ngẩn ngơ. Làm sao cô
có thể nghe thấy được tiếng gọi của Từ Di được?
Cô ấy, nhớ anh ta rồi sao?
“Này!” Từ Di lại gọi to một lần nữa.
Thẩm Anh Xuân giật mình, ngơ ngác quay đầu lại.
“Em biết, em chỉ thay thế được mấy hôm rồi sẽ phải quay lại thời đại
của bóng đèn thôi. Sớm biết như vậy, bây giờ em sẽ gọi điện cho anh ta.”
Nói xong, cô liền rút điện thoại ra.
Mới bắt đầu bấm số, Thẩm Anh Xuân đã kéo tay Từ Di.
“Rõ ràng là nhớ người ta…”
“Đáng ghét, chị có nói là chị nhớ anh ta không?”
“Đúng đúng! Là chị không nhớ anh ta, là em nhớ anh ta, được chưa?”
“Không cho em nhớ.” Thẩm Anh Xuân gõ vào thái dương của Từ Di.
“Được, em không nhớ, để lại cho một mình chị nhớ, không khéo, ông
xã của chị cũng đang nhớ chị như vậy. Em sẽ ngồi xem xem bọn chị ai làm
lành trước.”