“Anh biết, em ghét anh, nhưng nếu em coi anh là anh em của em thì
xin em hãy rời xa gã vừa nãy. Hắn ta có biệt danh là “Vua nhảy dưới ánh
trăng”, đó không phải là một người đàn ông đứng đắn, hắn ta chỉ thích trêu
hoa ghẹo nguyệt khắp nơi nhưng lại không bao giờ chịu trách niệm! Hắn sẽ
huỷ hoại em mất!
“Cút ra!”
Hứa An Ly vùng vẫy, la hét và dùng hết sức để tát vào mặt Tần Ca
một cái nảy lửa, cảm giác như năm ngón tay hằn rõ trên má anh.
Bốp!
Tần Ca không kịp phản ứng, sau cứ tát trời giáng ấy anh lấy tay bưng
mặt, đứng yên như trời trồng, Hứa An Ly không quan tâm, cô quay đầu trở
lại quán bar. Cô cứ muốn vui vẻ như vậy đấy, cô cứ muốn gây mê chính
mình như vậy đấy. Nếu không vậy, cô cũng không biết mình có phải vẫn
đang sống, đang tồn tại hay không…
Sau mười hai giờ đêm, gã đàn ông với biệt danh “Vua nhảy dưới ánh
trăng” ấy đã ôm eo Hứa An Ly, bước từ trong quán bar ra, trên người nòng
năch mùi rượu. Một tiếng cười ngạo nghễ giòn tan phá tan sự yên tĩnh của
màn đêm, làm kinh động đến Tần Ca vẫn đang ngồi đờ đẫn trên bậc thầm.
Tần Ca đứng dậy xông lên, Hứa An Ly và cái tên “Vua nhảy dưới ánh
trăng” coi như không nhìn thấy anh, tiếp tục tiến bước về phía trước, Tần
Ca đành phải bước lên phá trước một bước để chặn trước mặt họ.
“Đừng để ý đến anh ta, anh ta là kẻ tâm thân đấy!” Hứa An Ly quẳng
cho Tần Ca một ánh mắt khinh bỉ, rồi quay đầu nói chuyện với gã đàn ông
kia.
“Phải! Tao chính là kẻ tâm thần đây, nên mày hãy tránh xa cô ấy ra!
Nếu không, tao sẽ không khách sáo với mày đâu”. Tần Ca khua tay tạt đầu