GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 286

tượng rất nhiều, có rất nhiều đường và toàn nhà cao chọc trời, ra đường là
phải đổi hướng, hoà vào dòng người đông như nêm cối.

Mùa đông ấy, gió mùa đông bắc về, Bắc Kinh lạnh đến âm mười độ,

thường có tuyết rơi. Tần Ca vốn sống ở miền nam từ nhỏ, rất ít khi nhìn
thấy tuyết, nên chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh, đi trong gió rét của
Bắc Kinh

Tàu điện ngầm, quán bar, các hộp đêm

Hầu như những nơi cô từng đến, đều có bóng dáng của anh đi qua.

Tìm cả một kỳ nghỉ cũng không thấy tin tức gì, anh cũng không biết là nên
tiếp tục ở lại Bắc Kinh để tìm cô hay là về quê ăn tết. Vì chuyện này, trên
tàu điện ngầm anh đã làm quen với rất nhiều ca sĩ lang thang. Họ cũng
giống như cô, đều có tình yêu cháy bỏng với nghệ thuật ca hát. Có một cậu
đến từ Tây Bắc nói từng đã gặp qua cô. Có người nói, cô ấy làm lễ tân
trong một hộp đêm. Bất kể là hộp đêm hay ở nơi nào khác, lúc anh tìm đến
thì cô ấy đã không còn ở đó nữa rồi.

Kì nghỉ đông năm thứ hai, anh đột nhiên nhận được tin nhắn của cô

ấy:

“Em kết hôn rồi, Tần Ca. chúng mình thích nhau lâu như vậy, mà ngay

cả chuyện hôn nhau cũng chưa từng xảy ra. Nếu như có kiếp sau, em nhất
định sẽ hết lòng yêu anh. Tuyên Nhi.”

Sao bỗng dưng lại nhớ đến cô ấy chứ? Chẳng phải đã chôn sâu những

chuyện đó rồi sao? Mãi mãi vùi tất cả ký ức xưa rồi mà? Sao giờ anh lại
nhớ? Chẳng lẽ là vì học trông quá giống nhau? Hay là cuộc đời thực sự dài
đến mức đủ để anh lại thích một người, giống như thích cô ấy hay sao?

Hứa An Ly, giống như một bức ảnh cũ xuất hiện trước mắt anh, xoá đi

lớp cát bụi thời gian. Nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt, nếu không phải vì ở đó
có nhiều người thì suýt chút nữa anh đã gọi cô là Tuyên Nhi rồi.