GỬI NGƯỜI TÔI YÊU
Vũ Hoa
www.dtv-ebook.com
Chương 17: Nếu Như Trái Tim Bạn Cũng Đã Từng Đau Khổ
Đời người con gái, thời gian để cống hiến cho tình yêu quá ít, tất cả
con gái đều là những cành vải, chẳng tươi được mấy độ. Họ mang tuổi trẻ
của mình đánh đổi lấy tình yêu của một người đàn ông mà mình chưa biết,
thật quá bất lợi. Những người đàn ông thì khác, cuộc đời họ chỉ cần hoàn
cảnh cho phép là họ sẽ yêu và đi tìm tình yêu cho chính mình.
Buổi chiều, Chu Lệ Diệp cầm quyển sách đi từ ngoài về, khi đi ngang
qua Hứa An Ly cô liền đứng lại, nói nhỏ với cô ấy rằng dưới tầng có người
đang chờ. Mặc dù đã cố gắng hết sức, Hứa An Ly vẫn như không nghe thấy
gì. Chu Lệ Diệp đành dùng một ngón tay gõ nhẹ xuống bàn. Mãi cho đến
khi động tác đó được lặp lại lần thứ hai, Hứa An Ly mới mơ màng rời bỏ
những trang sách, ngẩng đầu lên. Hic, suýt chút nữa thì ngủ quên, tối qua
ngủ muộn nên buổi chiều vào giảng đường, cô buồn ngủ đến díp chặt mắt
lại.
Mơ mơ màng màng đi xuống. Một luồng gió lạnh thổi qua lập tức
khiến Hứa An Ly tỉnh cả người.
Gió cũng lặng dần, dự báo thời tiết nói mùa đông năm nay sẽ ấm áp
hơn. Đứng ở cửa ngó nghiêng một lúc, chẳng có ai cả. Cho dù là mùa đông
ấm áp thì Hứa An Ly vẫn cảm thấy lành lạnh, cô đứng co ro, trong lòng
chửi thầm: Chu Lệ Diệp chết tiệt, hôm nay đâu phải ngày Cá tháng Tư. Tuy
không phải là cái lạnh âm mười độ như miền bắc, nhưng mặc phong phanh
thế này cũng đủ lạnh đấy. Cô rụt cổ lại quay lưng về lớp thì một âm thanh
văng vẳng bên tai: “Hứa An Ly!”