biết. Anh sẽ không thất hứa. Còn Hứa An Ly, cô đã sớm quen với các cuộc
hẹn như thế của Tần Ca, quen với sự phong trần vội vàng đến của anh, ăn
một bữa cơm, rồi lại phải đi.
Khi Hứa An Ly nắm chặt tay Tần Ca, trái tim anh như trở nên loạn
nhịp. Chỉ có hai từ, có và không. Nếu như là trước đây, anh sẽ không hề có
một chút do dự nào. Nhưng bây giờ, cái có và không của anh đều là sự
phản bội, là gây tổn thương cho một người khác. Mà cả hai anh em đều
muốn bảo vệ. Làm thế nào? Làm thế nào? Phải làm thế nào đây!
Tận sâu trong đáy lòng anh có nhói lên một nỗi đau hỗn loạn. Anh do
dự nhìn Hứa An Ly. Cuối cùng, anh cũng mở miệng nói: “Xin lỗi, An Ly!”
“Anh không tin lời em nói là thật à?”
“Anh đã không còn muốn… yêu em nữa.” Anh rất khó khăn để nói ra
điều đó.
“Anh sợ em không thể mang lại hạnh phúc cho anh?”
“Điều đó không quan trọng.” Anh lạnh lùng nói.
“Em biết anh chờ đợi quá lâu, giống như trẻ con mong chờ được ăn
một chiếc kẹo nhưng mãi vẫn chưa được ăn, đợi đến lúc ăn được thì đã
không còn cảm giác vui mừng thích thú như ban đầu nữa, phải vậy không?”
“Anh…”
Hứa An Ly ôm phía sau anh, hai tay từ trên vai anh trượt xuống eo, áp
gương mặt đang đầy nước mắt của cô vào lưng anh. Ôm rất chặt, không để
cho Tần Ca thở nữa.
Tần Ca cứ đứng ngây người ra, im lặng, không một tiếng động. Trong
lòng anh thầm nghĩ: Hứa An Ly, em là nhân chứng cho tuổi trẻ thất bại của