GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 347

anh.

Nếu như cứ thế mà chia tay, anh sẽ không có gì để hối hận, nhưng em

lại đột nhiên nói với anh trong trường hợp vướng víu thế này, không thể
phân biệt được ai đúng ai sai. Sở dĩ Tần Ca đi Bắc Kinh mà từ bỏ công việc
ở đài truyền hình đã được sắp xếp xong, một phần rất lớn là vì anh muốn
chứng minh có phải có thể thực sự từ bỏ được tình yêu anh dành cho cô bao
năm qua hay không. Nếu như từ bỏ, có phải thực sự là rất đau khổ hay
không.

Tần Ca lặng lẽ nhìn Hứa An Ly, giống như ánh mắt đã từng nhìn cô.

Rất lâu sau, Hứa An Ly bỗng nói: “Em luôn luôn thử thích anh, chỉ là

anh không biết mà thôi.”

“Nhưng em sẽ thích anh được bao lâu?” Câu nói đang định thốt ra từ

trong lòng Tần Ca lại bị anh vĩnh viễn ngăn lại nơi lồng ngực.

Tần Ca chỉ đứng như người máy mà ôm cô. Cơ thể cô vừa mềm mại

vừa ngọt ngào, gương mặt trắng như trứng bóc của cô, mái tóc, cơ thể,
nước da, tất cả đều toát ra một mùi hương thơm dễ chịu, được anh ôm vào
lòng.

Im lặng một hồi lâu, môi cô dần dần đưa tới, cắn chặt lấy môi anh.

Tần Ca cứ tưởng rằng anh sẽ không bao giờ hôn cô nữa, anh tưởng

rằng hai người sẽ cứ thế mà rời xa. Nhưng trong cái khoảnh khắc môi cô
chạm vào môi anh, anh đã cúi người xuống và cắn chặt lấy môi cô.

Cô ngậm chặt môi anh, nhìn anh. Anh cũng ngậm chặt môi cô, rồi

nhìn cô.

Giống như lần đầu tiên vậy, anh hôn cô một cách say đắm mà không

cần để ý đến cái gì khác.