HAI CHẬU LAN TỐ TÂM - Trang 159

- Anh Khán đây, bạn học cũ mà cũng là bạn thân, xa cách nhau có gần

sáu năm trời mới lại gặp nhau. Anh mời anh ấy ở lại chơi mấy hôm.

Dung vừa chăm chú chuyên trà, nghe thế, tỏ vẻ hoan hỉ :

- Hay quá. Được anh nhận lời thì vui biết mấy.

Rồi ngẩng nhìn Khán, nàng mỉm cười và tỏ dáng nghĩ ngợi như cố nhớ

một chuyện gì :

- Lạ thật, em tưởng chừng như đã có gặp anh ở đâu một lần thì phải.

Có ! Em tin là có, mà không biết tại nơi nào.

Khán cười :

- Chắc là tại nhà anh Hoàng ở ngay trước nhà chị. Dạo còn ở Huế, tôi

có xuống chơi mấy lần, nhưng chưa được hân hạnh làm quen với chị.

Dung nhăn mặt rất duyên dáng với đôi môi đơm hoa :

- Hân hạnh ! Tội chết !... À quả đúng rồi. Em nhớ có sai đâu. Lạ lắm,

chỉ gặp ai một lần là em chẳng quên bao giờ. Cách đây đã lâu lắm phải
không anh ?

- Bốn năm.

- Trời ! Những bốn năm. Thế dạo ấy em còn nhỏ hơn bây giờ phải

không ? Mới mười sáu…

Thuyên phì cười, bông đùa :

- Lẽ cố nhiên là phải nhỏ chứ lớn hơn làm sao được.

Dung ngửa mặt cười theo, lườm yêu chồng, rồi đẩy tách trà thơm qua

phía Khán :

- Mời anh xơi nước. Thế hiện nay anh làm việc ở đâu ?

Thuyên đáp thay bạn :

- Anh ấy chuyên viết văn. Thường ký bút hiệu là Hướng Minh đấy.