HAI CHẬU LAN TỐ TÂM - Trang 36

- Ồ cậu ! Nhưng sao cậu lại trở về. Sao cậu về khuya thế này mà không

điện thoại cho nhà biết để đưa xe đi rước ?

Tiếng giày tiến dần vào phòng, vẫn khoan thai, đủng đỉnh, nhưng

không nặng nề, gắt gỏng như trước :

- Tôi phải trở về vì một việc cần.

- Một việc cần ?

Có tiếng một chiếc ghế dựa ở góc phòng khua động và tiếng ngáp dài

uể oải :

- Thật là mất công ! Nửa đàng mới biết là bỏ quên cái ví da ở nhà.

Trong đó lại có bản hợp đồng. Tôi bỏ quên đâu đây trong phòng này. Tìm
xem.

- Có thì em đã thấy rồi.

- Có lẽ trong phòng tắm.

- Để em mở cửa, bật đèn...

Chiếc ghế lại khua động, tiếng giày nổi lên khoan thai, đủng đỉnh, lui

tới từ góc này đến góc kia của gian phòng :

- Không có ! Hay có lẽ trong một thọa bàn nào đó. Hay trong tủ. À

phải rồi, tôi nhớ ra rồi ! Trong tủ. Đúng như thế. Trong tủ đứng này. Mợ
khóa rồi chứ ?

- Khóa rồi.

- Nhưng mợ sao thế ? Mợ rét à ? Cho tôi chìa khóa rồi đi nằm.

- Chìa khóa ! À, chìa... chìa khóa...

Có tiếng nhiều thọa bàn được kéo ra, đẩy vào, tiếng lục soạn gấp vội,

tiếng lật gối, rũ chăn :