HÃY CỨU EM - Trang 154

- Tôi không bảo anh phải tin vào định mệnh, - cô thở dài, - song có

những lúc cũng phải biết từ bỏ...

- Đừng mong điều đó ở tôi: từ bỏ là khuất phục.

Cô xẵng giọng cắt ngang.

- Mọi người đều phải chết một ngày nào đó. Có thế thôi!

- Cô thì biết gì về chuyện đó cơ chứ?

Anh lại nhìn khuôn mặt cô lúc này đã trở nên nghiệt ngã hơn.

- Bởi vì tôi đã chết!

- Cô điên rồi!

Ngay lập tức, anh ân hận vì đã quá lời. Người phụ nữ này hoàn toàn mất

trí rồi. Anh phải coi cô ta như một bệnh nhân.

- Cô nghe đây, cô đang ở trong một bệnh viện. Tại sao không tận dụng

dịp này để nghỉ ngơi một thời gian?

- Tôi không thấy mệt.

- Tôi có thể thu xếp cho cô một phòng trong khoa tâm thần. Chúng tôi

có những chuyên gia rất giỏi...

- Phải, hãy coi tôi như một mụ điên đi! Không phải vì tôi chết rồi mà tôi

để anh lăng mạ tôi đâu!

- Phải, một lát nữa, cô sẽ bảo tôi rằng những người ngoài hành tinh đã

kiểm soát não bộ của cô...

- Được, anh cứ chế giễu tôi đi!