chuyển chân này sang chân kia trong vài phút, có lẽ đang chờ ai đó hoặc thứ
gì đó, rồi sau đó… bốc hơi.
Cái khả năng điên rồ là Hardwick đang chơi khăm anh có thoáng qua
trong đầu anh, nhưng anh loại bỏ nó. Làm xáo trộn hiện trường một vụ án
mạng lớn để cười cợt là chuyện quá sức tưởng tượng, dù là đối với một nhân
vật quái đản như Hardwick.
Vậy nên trước mắt họ là những gì đã thực sự xảy ra.
“Mấy tờ báo lá cải mà biết được chuyện này, họ sẽ biến nó thành chuyện
người ngoài hành tinh bắt cóc cho xem,” Hardwick nói như thể từng lời
trong miệng hắn có vị kim loại. “Mấy tay phóng viên sẽ bu vào như ruồi bu
thùng cứt bò vậy.”
“Anh có giả thuyết nào dễ chấp nhận hơn không?”
“Hy vọng của tôi đang nằm ở bộ óc sắc như dao cạo của thanh tra điều tra
án mạng được tôn sùng nhất trong lịch sử của Sở Cảnh sát New York.”
“Thôi trò vớ vẩn ấy đi,” Gurney nói. “Nhóm xử lý chứng cứ có tìm ra
được gì không?”
“Không tìm được thứ nào hợp lý cả. Nhưng họ lấy mẫu tuyết ở chỗ tuyết
lún nơi có lẽ hắn đứng ấy. Hình như chả thấy chất lạ nào ở đó, nhưng chắc
các kỹ thuật viên ở phòng giám định sẽ tìm ra được thứ gì đó. Họ cũng đã
kiểm tra cây cối và con đường nằm sau đám thông kia. Mai họ sẽ khoanh
vùng mọi thứ cách chỗ này không quá ba mươi mét để xem kỹ hơn.”
“Nhưng đến giờ họ vẫn chưa tìm được thứ gì ư?”
“Chính xác là vậy.”
“Vậy các anh còn làm gì được nữa – hỏi hết khách và hàng xóm của viện
xem có ai thấy trực thăng thả dây xuống rừng không ư?”
“Không ai thấy cả.”
“Anh hỏi rồi?”
“Hỏi rồi, y như thằng ngu hỏi vậy. Sự thật là có người bước ra đây sáng
nay – gần như chắc chắn là tên hung thủ. Hắn dừng ngay chỗ này. Nếu