Theo bản năng, Y Đồng Đồng né tránh ánh mắt anh, hơi hoảng hốt
muốn tìm chỗ lẩn trốn. Nhưng chỗ này lại là một khu đất bằng, ngoài người
và xe ra thì chẳng còn chỗ nào để trốn.
Không còn cách nào khác, cô ta đành ngẩng lên, mặt mày căng thẳng,
ánh mắt lạnh nhạt.
Cô ta đã nghe nói Khang Kiếm không bị làm sao, nhưng vì chuyện này
mà cô ta không thể trụ lại ở trường. Trước kỳ nghỉ đông, hiệu trưởng đã nói
với cô ta rằng một nhân tài từ Học viện Mỹ thuật như cô ta mà ở chỗ này
dạy mỹ thuật thì quá thiệt thòi. Người trẻ tuổi cần phải có hoài bão, môn
Mỹ thuật không có tính liên tục theo học kỳ giống các môn học khác, lúc
nào cô cũng có thể ra đi, trường học sẽ không yêu cầu cô bồi thường tiền vi
phạm hợp đồng.
Cô ta không ngốc, đương nhiên hiểu ý của hiệu trưởng. Cô ta nào phải
là tài năng gì, chẳng qua trường học không thể chứa nổi một cô giáo là
“nhân tình” do một quan chức bao.
Do một quan chức bao… khi Y Đồng Đồng lần đầu tiên nghe thấy đồng
nghiệp bàn tán về mình trong nhà vệ sinh, cô ta gần như không thở nổi.
Lý Trạch Hạo coi cô ta như dịch bệnh, cắt đứt hoàn toàn mọi quan hệ
với cô ta. Bây giờ anh ta là kẻ được thương hại, không còn là một tên Trần
Thế Mỹ nữa. Trong buổi liên hoan trước kỳ nghỉ đông, cô ta nghe thấy anh
ta hào hứng nói với các giáo viên khác, năm sau anh ta sẽ trang trí lại nhà
cửa, sau đó kết hôn.
Cuối năm, ông cậu mở cửa tiệm chăn ga gối đệm đến tìm Y Đồng
Đồng. Không có sự chiếu cố của Hoa Hưng, việc kinh doanh sa sút trầm
trọng, lợi nhuận thu về không đủ tiền thuê cửa hàng, ông ta chuẩn bị dẹp
tiệm về quê.
Y Đồng Đồng cảm thấy mình chỉ còn cách ra đi.